Hoà thượng kể về hư vân lão

Tên tục của tớ là Trai. Dòng họ xuất thân trường đoản cú Lan Lăng là hậu duệ của vua Lương Võ Đế. Gia tộc ngụ cư trên tỉnh giấc Hồ Nam, thị xã Tương Lương. Cha tên Ngọc Đường, người mẹ tên Nhan Thị. Năm quãng đời đầu đơn vị Thanh khô, cha làm quan trên thức giấc Prúc Kiến. Năm mậu tuất với kỷ hợi có tác dụng quan liêu tại châu Vĩnh Xuân.

Cha bà mẹ đang ngoài tư mươi mà lại chưa tồn tại nhọt con. Mẹ ra phía bên ngoài thành khu vực cvào hùa Quán Âm nhưng mà cầu từ bỏ. Bà thấy nóc chùa bị hủy hoại hư hoại, lại thấy cầu Đông Quan địa điểm thành không ai thay thế sửa chữa bắt buộc phát nguyện trùng hưng kiến lập lại. Đêm nọ, cả phụ vương lẫn bà mẹ hầu hết nằm mơ thấy một vị mang áo xanh, tóc lâu năm, trên đỉnh đầu gồm tượng Bồ Tát Quán Thế Ấm, cưỡi hổ mà lại mang lại, khiêu vũ lên trên mặt chóng. Mẹ khiếp sợ, đơ bản thân ngủ dậy, lập tức tbọn họ thai. Cuối năm đó thân phụ đi nhậm chức tại đậy Ngulặng Châu.

Bạn đang xem: Hoà thượng kể về hư vân lão

Đời nhà Tkhô hanh, niên hiệu Đạo Quang năm trang bị 20, 1 tuổi. (1840/41)

Tháng bảy ngày nhì mươi, tiếng dần, tôi Thành lập trên tủ Tuyền Châu. Lúc ấy thân được bao quanh bởi vì một quấn thịt. Mẹ thấy vậy, ghê hãi cực kì, nghĩ về trường đoản cú trên đây sau này chắc chắn vẫn không hề hy vọng sanh bé được nữa, yêu cầu bi thảm uất khí mà lại chết. Hôm sau, tất cả ông lão buôn bán dung dịch mang lại giảm quấn thịt, bồng tôi ra. Kể từ này được bà kế mẫu mã, Vương Thị, quan tâm nuôi nấng.

(Đại sự trong năm: Chiến tranh ma nha phiến bùng nổ. Đề Đốc Tùng Đáo Từ cnóng nha phiến. Đốt cháy kho nha phiến của bạn Anh. Nước Anh đem quân vào Quảng Đông)

Đời nhà Tkhô giòn, niên hiệu Đạo Quang năm trang bị nhì 22, 3 tuổi. (1842/43)

(Đại sự trong năm: Hòa ước Giang Kinc, msinh sống năm cửa khẩu nhằm thông tmùi hương thuộc nước ngoài. Cắt Hồng Kông cho nước Anh.)

Đời đơn vị Thanh hao, niên hiệu Đạo Quang năm thiết bị 30, 11 tuổi. (1850/51)

Cha trngơi nghỉ về Tuyền Châu. Được chụ nhấn có tác dụng nhỏ nuôi, nên bà nội, Châu Thị, định cưới nhị cô bà xã mang đến tôi, tức Điền Thị, với Đàm Thị. Cả nhì rất nhiều là tín đồ thức giấc Hồ Nam, loại dõi quan lại liêu trên Phúc Kiến, đời đời kiếp kiếp đã có lần có tác dụng chúng ta thông giao cùng với cái bọn họ tôi.

Đông năm ấy bà nội tôi khuất. Cha tbọn họ tang.

(Đại sự trong năm: Hồng Tú Toàn khởi nghĩa tại Kim Điền)

Hàm Phong ngulặng niên, 12 tuổi. (1851/52)

Tháng hai, tôi cùng phụ vương đi Đài Loan. Lên thuyền nhỏ tuổi ra biển, trường đoản cú cửa ngõ Hạ Môn xuất phát. Lúc đang lênh đênh trên biển cả, bỗng nhiên đâu chỉ ra một quái thú, mập nhỏng núi, cao hơn khía cạnh biển khơi cả vài chục thước. Tất từ đầu đến chân trên thuyền thảy phần nhiều niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Ấm. Thuyền chạy khoảng tầm nửa giờ sau thì thấy đuôi cá mập mạp, nhiều năm chần chừ cả mấy trăm thước.

(Đại sự vào năm: Hồng Tú Toàn bao vây Vĩnh An, xưng Thái Bình Thiên Quốc Thiên Vương)

Hàm Phong năm thứ hai, 13 tuổi. (1852/53)

Tôi theo cha gửi linc cữu bà nội trlàm việc về thị trấn Tương Lương táng. Thỉnh chỏng tăng mang lại bên làm Phật sự. Được thấy pháp khí Tam Bảo, tâm sinh vui lòng. Tạng sách vào đơn vị gồm ghê Phật. ban sơ coi truyện Hương Sơn, sự tích thành đạo của Bồ Tát Quán Thế Ấm, ngay lập tức thâm lây nhiễm vào vai trung phong. Tháng tám, theo chụ đi Bồ Đường, hành mùi hương làm việc Nam Ngạc. Đi lễ mọi các cvào hùa, có thể tất cả dulặng xưa nên không muốn trở về quê hương. Nhưng vì crúc vượt nghiêm nghị, nên không đủ can đảm nói.

Hàm Phong năm đồ vật 3, 14 tuổi. (1853/54)

Cha biết tôi bao gồm chí xuất nai lưng yêu cầu ao ước sử dụng lợi lạc trần gian cơ mà cất giữ sinh sống lại, bằng cách mời một vị tiên thiên đại đạo, Vương tiên sinh, đến dạy cách tu hành tận nơi. Vị này dạy dỗ gọi các sách đạo lão cùng luyện nội nước ngoài nội khí. Tuy tâm tôi không thích học, nhưng lại không đủ can đảm nói. Mùa đông, cha giải tang bà nội chấm dứt, giao tôi cho chụ dạy bảo, coi ngó, rồi 1 mình đi Phúc Kiến để nhấn chức tại Hạ Môn.

(Đại sự vào năm: Hồng Tú Toàn đóng góp đô tại Nam Kinh. Tăng Quốc Phiên làm cho tướng quân.)

Hàm Phong năm sản phẩm công nghệ 6, 17 tuổi. (1856/57)

Tôi học sách đạo giáo tại nhà trong tía năm, Chịu đựng nhẫn hết sức, nhỏng ngồi trên bàn đinc. Lại vờ vịt làm cho chú vui, đề xuất góp vấn đề nấu nướng nướng trong công ty, cơ mà hết sức chây lười. Ngày nọ, quá dịp chụ đi ra bên ngoài, tôi nghĩ thời khắc rời công ty đã đi vào nên xách bị trốn đi Nam Ngạc. Có tương đối nhiều mặt đường phệ nhỏ, cạnh tranh đi. Giữa mặt đường, bị bạn nhà bắt gửi trngơi nghỉ về Tuyền Châu. Cùng đi tất cả tín đồ em bọn họ thương hiệu là Phụ Quốc. Chẳng bao lâu, thân phụ cho tiếp rước hai cô họ Điền cùng Đàm nhằm cử hành hôn lễ. Thế là tôi bị cnóng rứa tận nơi. Tuy cùng hai cô vk ở thông thường đơn vị dẫu vậy không lan truyền tình dục. Tôi giảng Phật Pháp mang đến nhị cô vk nghe. Họ cũng làm rõ. Thấy người em họ Prúc Quốc cũng đều có chí xuất tục buộc phải đồng học Phật pháp. Nơi phòng riêng giỏi công ty khách, Shop chúng tôi đầy đủ là chúng ta đạo tkhô nóng tịnh.

Hàm Phong năm thiết bị 8, 19 tuổi. (1858/59)

Tôi quyết chí ly tục. Phú Quốc cũng đồng phổ biến chí hướng. Chúng tôi kín coi quãng thời gian mang lại Cổ Sơn ở Phước Châu. Tôi làm cho Bài Ca Túi Da nhằm lưu lại biệt nhì cô chúng ta Điền và bọn họ Đàm. Sau đó thuộc Prúc Quốc trốn đi đến ca tòng Dõng Tuyền, Cổ Sơn, Phước Châu. Lễ lão hòa thượng Thường Knhì làm thầy xuống tóc.

(Đại sự trong năm: Liên quân Anh Pháp vây hãm Đại Cô. Ký kết hòa ước Thiên Tân.)

Hàm Phong năm sản phẩm 9, trăng tròn tuổi. (1859/60)

Tôi theo hòa thượng Diệu Liên sinh hoạt Cổ Sơn tchúng ta giới cầm cố túc, pháp danh là Cổ Nmê say, thuộc Diễn Triệt từ bỏ Đức Thanh hao. Lúc ấy, cha tại Tuyền Châu sai tín đồ đi mọi nơi nhằm search tôi. Sau Khi thọ giới cầm cố túc hoàn thành, Prúc Quốc hành cước tđắm say phương thơm tầm thầy học tập đạo. Từ đó, không hề biết tông tích đưa ra nữa. Tôi ẩn trên một hang cồn sau núi, lễ sám vạn Phật, không đủ can đảm xuất hiện thêm. Lúc ấy thường xuyên chạm chán hổ sói, nhưng trọng điểm không sợ quánh.

Đồng Trị nguyên niên, 23 tuổi. (1862/63)

Tại hang núi tôi lễ sám, vẫn mãn tía năm. Ngày nọ, vị chức sư ở Cổ Sơn lên đến xuất xắc rằng phụ thân tôi địa điểm Tuyền Châu sẽ từ quan lại về hưu. Tôi không cần thiết phải trốn lánh nữa. Lão hòa thượng Diệu Liên hết sức khen tôi hằng chổ chính giữa tu khổ hạnh. Nhưng tu huệ cũng cần được tu phước, đề nghị bắt buộc trlàm việc về núi nhậm chức, làm việc. Sau đó, tôi tức tốc trsống về núi, thừa nhận công việc.

(Đại sự vào năm: Quân Thường Thắng đánh bại quân Thái Bình. VN giảm miền Nam mang đến Pháp.)

Đồng Trị năm sản phẩm 3, 25 tuổi. (1864/65)

Nhậm chức trên Cổ Sơn. Mùa đông, mon mười nhị, nghe tin cha vày bịnh cần đã tắt hơi trên huyện Tương Lương. Từ đó, không hề hỏi thăm tin tức gia đình, tlỗi từ cũng không liên hệ.

(Đại sự trong năm: Hồng Tú Toàn uống dung dịch độc tự tử. Thái Bình Thiên Quốc chảy tan.)

Đồng Trị năm máy 5, 27 tuổi. (1866/67)

Có người đồng mùi hương cho cho tuyệt rằng sau khoản thời gian phụ thân tôi mất, kế mẫu Vương Thị dẫn hai cô bé dâu đi xuất gia làm ni sư. Bà Vương Thị với pháp danh là Diệu Tịnh. Cô Điền Thị pháp danh là Chân Khiết. Cô Đàm Thị pháp danh là Thanh Tiết.

Tôi nhậm chức tại Cổ Sơn đã mãn tư năm. Công việc của tớ lúc ấy là thổi nấu cơm, làm cho vườn cửa, hành mặt đường, điển tọa. Tất cả Việc hầu hết cực nhọc, tuy vậy ko phiền hậu lòng. Trong cvào hùa, số đông khi phân phát thứ cúng nhường nhịn mang lại clỗi Tăng, tôi rất nhiều không nhận lấy. Mỗi ngày chỉ ăn uống một chén cơm mà sức khoẻ vẫn tthế khiếu nại. Lúc kia, trên núi có tnhân từ sư Cổ Nguyệt, là vị tu khổ hạnh hàng đầu trong bọn chúng. Tôi thường bàn thảo với Ngài. Nghĩ lại, vẫn nhậm chức mấy năm nhưng vấn đề tu trì không tồn tại chút phần tiến bộ. Lại lưu giữ xưa tê, pháp sư Huyền Trang, mười năm trước Lúc qua Ần Độ thỉnh tởm, từ bỏ học tập ngôn ngữ Ần Độ, tập hằng ngày đi trăm dặm, và nhịn ăn uống. Mới đầu một ngày rồi lần lần lên đến mười ngày, để sẵn sàng đến trong tương lai buộc phải đi qua phần nhiều kho bãi sa mạc hoang sơ, xuất xắc ko cỏ nước. Việc khổ hạnh của các bậc cổ đức là như thế. Tôi là fan gì, sao lại ko hành theo gương người xưa? Thế phải, tôi xin tự chức những các bước vào chùa, phân chia không còn các trang bị dụng tư nhân, chỉ sở hữu theo một y, một bát, một song vớ, một tnóng người tình đoàn, một cái nón lá, rồi trở lại hang động trong núi mà lại tu hành.

Đồng Trị năm đồ vật 8, 30 tuổi. (1869/70)

Ba năm ở hang núi. Khi ấy, tôi sinh sống hết sức đơn giản dễ dàng. Đói ăn uống đọt tùng lá lẩn thẩn, khát uống nước suối. Giày vớ càng ngày rách nát nát, chỉ với lại một loại áo tràng bịt thân. Đầu quấn theo quyền Kyên ổn Cang, tóc lâu năm cả mấy thước, hai con mắt sáng rực. Người ở xa nhìn thấy tưởng là yêu quái, những quăng quật chạy cả. Tôi cũng chẳng cùng bạn nói chuyện.

Ba năm đầu, lắm trong khi thấy cảnh giới giỏi, nhưng ko trường đoản cú chỉ ra rằng kỳ lạ. Một lòng tiệm chiếu cùng niệm Phật. Trong hang sâu núi thoáy, hổ sói rắn trùng ko sợ hãi. Không dìm sự thương thơm hại, ko ăn thức ăn uống nấu bếp chín của người trần gian. Ngữa phương diện nhìn trời, muôn sự rất nhiều bên trong thân. Tâm vô cùng an lạc, như vị trời ở cõi tđọng thiền lành. Nghiệm biết, tai hoạn của ráng nhân mọi vị thân mồm ý gây nên.

Cổ nhân nói rằng âm thanh hao của một bình chén bát vang xa hơn hết muôn ndại giờ chuông. Nay, tôi một bình chén bát cũng chẳng có, cần từ bỏ tại không ngại. Sức khỏe mạnh càng ngày tvắt khiếu nại. Tai đôi mắt ngày càng thông hiểu linch lợi. Đi nkhô cứng nhỏng cất cánh. Tự hỏi mình lừng khừng sao được nhỏng thế! Tùy ý ưng ý, bao gồm núi thì ngơi nghỉ, gồm lá dại thì ăn. Đi tự chỗ này sang trọng vị trí không giống, như vậy 1 năm trôi qua mà chưa biết.

Đồng Trị năm vật dụng 9, 31 tuổi. (1870/71)

Ngày nọ, khi nghỉ chân nơi một ngọn núi nghỉ ngơi Ôn Châu, thì đột đâu trường đoản cú xa một thiền đức sư đi mang đến, đảnh lễ cùng hỏi: "Lâu nghe hạnh cao của Thầy, đề xuất nay mang lại khẩn khoản chỉ dạy dỗ."

Nghe nắm, tôi cảm giác hết sức trinh nữ, tức khắc đáp: "Tri thức ngốc muội, thiếu sự tmê mệt học; ngưỡng vọng Thượng Tọa từ bỏ bi chỉ dạy dỗ."

Hỏi: "Thầy hành hạnh này, sẽ từng nào năm rồi?"

Tôi tức thì thuật lại đều bài toán sẽ xẩy ra trong những năm sống trong rừng núi.

Vị ấy bảo: "Tôi cũng chỉ tsay đắm học tập tí chút, thiết yếu hướng dẫn gì được. Thầy yêu cầu mang đến núi Thiên Tnhị, Hoa Đảnh, am Long Tuyền, thỉnh vấn lão pháp sư Dung Chình ảnh. Vị ấy là người có đạo đức độc nhất vô nhị ở núi Thiên Tnhì. Tất nhiên, đang chỉ hồ hết điều tiện ích mang đến Thầy."

Nghe ráng, tôi đi thẳng mang lại Hoa Đhình ảnh sinh hoạt núi Thiên Tnhì. Vừa mang lại một am trỡ ràng ngay tắp lự chạm mặt một vị tăng, bắt buộc một thể cơ hội hỏi thăm khu vực của lão pháp sư Dung Chình ảnh.

Đáp: "Vị tăng mặc áo vá đằng tê là Ngài kia."

Tôi tức thì đi thẳng mang đến với đhình ảnh lễ. Lão pháp môn sư chẳng màng quay đầu lại. Tôi liền bạch: "Con ni đến trên đây hầu ước ao gần gụi lão Pháp Sư. Vọng cầu vì lòng tự bi mà lại chiếu núm mang đến nhỏ."

Pháp Sư luân chuyển bản thân lại, chú ý tôi hồi lâu rồi hỏi: "Ông là Tăng, là đạo sĩ, tốt là tín đồ cố gắng tục?"

Đáp: "Con là Tăng."

Hỏi: "Tchúng ta giới thế túc chưa?"

Đáp: "Bạch Pháp Sư! Con sẽ tchúng ta giới rồi."

Hỏi: "Ông tu hành với những thiết kế như vậy này lâu mau rồi?"

Tôi tức khắc lược thuật lại sự tu hành của bản thân Một trong những năm vừa mới rồi.

Hỏi: "Ai dạy ông tu như thế?"

Đáp: "Bạch Pháp Sư! Nhân thấy fan xưa, ai nấy mọi tu hành khổ hạnh mới đắc đạo, bắt buộc nhỏ cầm học theo."

Đáp: "Ông chỉ biết tín đồ xưa tu thân. Vậy ông gồm biết người xưa tu vai trung phong ra sao không? Thấy hình dáng tu hành của ông nlỗi vọc, thật ngay sát với nước ngoài đạo, chẳng buộc phải là chánh đạo, uổng giá tiền công trạng tu hành cả mười năm. Tại rừng sâu núi thẳm, ăn uống đọt tùng uống nước suối, tchúng ta mạng được trăm ndại năm, bất quá chỉ là một vào mười loại cha ông nlỗi vào ghê Lăng Nghiêm thôi, phương pháp đạo rất xa. Tiến lên một bước nữa là chỉ bệnh được sơ quả, trường đoản cú giải bay. Nếu có trung ương Bồ Tát, bên trên cầu Phật đạo, bên dưới hóa độ chúng sanh, tự độ cùng độ người, tu đạo xuất thế gian cơ mà ko tách pháp thế gian. Ông miễn cưỡng ko ăn uống cơm trắng, mặc quần ko lòng, chưa nói là làm cho bộ khác thường kỳ dị; công phu lạ lùng nlỗi vầy mà năng thành phiến sao?"

Tôi bị lão Pháp Sư tiến công một dùi như vậy, đau và nhức xương, nên đảnh lễ Ngài cầu chỉ dạy.

Pháp Sư nói: "Tôi dạy ông, ví như nghe thì sống lại, còn ko nghe thì nên đi chỗ khác."

Đáp: "Bạch Pháp Sư! Con mang đến đây muốn được gần gụi gần cận Ngài. Sao lại dám không nghe lời chỉ dạy!"

Lão Pháp Sư ngay tắp lự mang đến áo quần, rồi bảo đi cạo đầu, tắm gội thật sạch sẽ, cắt cử thao tác làm việc vào cvào hùa. Lại dạy dỗ khán câu thoại đầu: "Ai là fan sẽ mang thây bị tiêu diệt này?"

Từ kia, tôi nạp năng lượng cơm cháo lại, cũng học giáo tiệm của tông Thiên Tnhì. Siêng năng tu học làm việc bắt buộc được Pháp Sư khen ngợi.

Đồng Trị năm trang bị 10, 32 tuổi. (1871/72)

Tại am Long Tuyền, hầu cận lão pháp sư Dung Chình họa, vai trung phong được knhị msinh hoạt nhiều. Pháp Sư tuổi xung quanh tám mươi, giới hình thức tinh nghiêm, tông giáo những thông. phần lớn lần, Pháp Sư bảo tôi lên tòa giảng gớm đến các vị khách hàng tăng cho am tham học tập.

Đồng Trị năm thiết bị 11, 33 tuổi. (1872/73)

Nghe theo lời dạy của Pháp Sư, tôi mang lại chùa Quốc Thanh khô tsi mê học tập quy chế tthánh thiện môn với cũng mang đến chùa Phương thơm Quảng học tập ghê Pháp Hoa.

Xem thêm: Trò Chơi Máy Bay Chiến Đấu 3, Chơi Máy Bay Chiến Đấu Miễn Phí Tại Trochoi

Đồng Trị năm thiết bị 13, 35 tuổi. (1874/75)

Trên 2 năm, học ghê giáo trên ca dua Quốc Tkhô hanh, nhiều lúc cũng trsinh sống về am tnhóc con, tđắm đuối vấn hầu cận lão pháp môn sư Dung Chình ảnh.

Quang Tự ngulặng niên, 36 tuổi. (1875/76)

Đến chùa Cao Minc nghe pháp sư Mẫn Hi giảng ghê Pháp Hoa. Xong, tức khắc từ biệt lão pháp môn sư Dung Chình họa, cần yếu không lưu luyến. Đàm thoại thuộc Ngài suốt cả mấy đêm. Sau đó trân trọng kiếu từ.

Xuống núi, đi qua Tuyết Đậu, đến cvào hùa Nhạc Lâm nghe giảng tởm A Di Đà. Xong, ngay thức thì quá biển đi tham bái núi Phổ Đà. Nương sinh sống sau cvào hùa qua năm mới tết đến. Lúc ở tại núi Phổ Đà, hay đi tyêu thích bái các cvào hùa am từ viện.

Tháng mười, sóng triều đẩy dạt xác một nhỏ cá voi đến kho bãi cat Thiên Sở. Thân cá nhiều năm cả trăm thước; đôi mắt Khủng nhỏng chậu kiểng. Ngư dân ngã bụng ra thì thấy phía bên trong gồm một dòng thuyền bé dại, lại sở hữu tóc bạn cùng vòng xuyến v.v... Lại nữa, thời gian sóng triều lên, trên đụng Triều Dương, hiện ra một con rồng, thân tiến thưởng sáng chói. Đuôi dragon cũng lâu năm nlỗi đuôi cá voi. Rồng hiển thị như vậy hồi sau thì biến mất.

Quang Tự năm thứ hai, 37 tuổi. (1876/77)

Từ núi Phổ Đà, tôi quay trở về thị xã Ninc Ba, đến chùa A Dục Vương, trả một tháng tía đồng tiền lệ tổn phí nhà hàng ngủ ngủ. Tôi lạy xá lợi Phật hai năm để báo đáp sinh thành chăm sóc dục của bố mẹ. Sau kia, tôi mang lại ca dua Thiên Đồng nghe giảng tông thông tởm Thủ Lăng Nghiêm. Từ Ninc Ba, tôi đi Hàng Châu, triều bái Tam Thiên Trúc thuộc các thánh chình ảnh khác. Nơi Bán Sơn, tôi cho lễ hòa thượng Thiên Lãng cùng vị tăng tri khách Trương Tùng. Tôi sinh hoạt tại ca dua Tây Thiên Mục qua ngày đông. Trên đường tự Ninc Ba mang lại Hàng Châu tiết trời cực kỳ oi bức. Vì thuyền nhỏ dại mà tín đồ đông, phải tkhô nóng niên thuộc đàn bà các ở nhan nhản. Nửa tối, khi mọi bạn đã say giấc, tôi cảm hứng nhỏng có ai đụng che thân mình, bắt buộc ngay tức khắc tỉnh giấc dậy, thấy kề bên mình, một cô gái è cổ truồng. Tôi không đủ can đảm nói, gấp ngồi dậy, kiết già, trì chụ. Cô ấy cũng chẳng dám cồn đậy. Nếu lúc đó đần muội, thì vững chắc hư bại rồi. Vì việc này, tôi gồm lời khuyên các vị tu hành rằng cần thiết ko cảnh giác Một trong những ngôi trường vừa lòng như bên trên.

Quang Tự năm đồ vật 4, 39 tuổi. (1878/79)

Tôi mang lại ca tòng Thiên Ba, lễ hòa thượng Tkhô hanh Quang, rồi làm việc lại cvào hùa qua đông.

Quang Tự năm sản phẩm công nghệ 5, 40 tuổi. (1878/79)

Tôi đến Tiêu Sơn lễ hòa Thượng Đại Tdiệt. Lúc ấy bao gồm đề đốc Cung Bảo, Bành Ngọc Đường trú cư trú tại ca dua. Ông ta bởi vì mến mê say đề nghị thường mời tôi trao đổi Phật Pháp thuộc các phương pháp tu hành vài ngày. Càng bàn bạc, ông càng sinh thâm nám ttuyền đài kính.

Quang Tự năm lắp thêm 6, 41 tuổi. (1880/81)

Tôi mang đến ca tòng Kyên ổn Sơn để gần gụi hòa thượng Quán Tâm, Tân Lâm, Đại Định, v.v... Tọa tnhân hậu vị trí cvào hùa qua đông.

Quang Tự năm trang bị 7, 42 tuổi. (1881/82)

Tôi mang đến ca tòng Cao Mân trên Dương Châu, lễ hòa thượng Lãng Huy. Tôi sống lại ca tòng qua đông. Tnhân hậu công siêu tiến bộ.

Quang Tự năm đồ vật 8, 43 tuổi. (1882/83)

Hơn nhì mươi năm cắt ái từ bỏ thân, xuất gia tu đạo, tuy vậy đạo nghiệp vẫn chưa thành, mãi phiêu du theo gió nghiệp. Tâm khôn cùng trinh nữ. Nay ao ước báo bổ sanh thành dưỡng dục của bố mẹ, bắt buộc định quay trở lại hải dương Nam Hải, núi Phổ Đà nơi phía đông, rồi từ bỏ đó đi về phía bắc núi Ngũ Đài nhưng lễ bái. Thế cần, tôi đến núi Phổ Đà, sinh hoạt vị trí đấy vài ba tháng, tu tnhân từ tĩnh tọa; đôi lúc thấy vài cảnh giới. Sau kia, tôi phạt trọng điểm hành hương triều bái mang lại núi Ngũ Đài, miền bắc bộ.

Ngày vào đầu tháng bảy, từ am Pháp Hoa địa điểm núi Phổ Đà, tôi khởi mùi hương, hành đi bố bước lạy một lạy. Triều bái trực chỉ trực tiếp đến núi Ngũ Đài. Lúc kia, prúc hương thơm bao gồm tư thiền đức sư: Biến Chân, Thu Nghi, Sơn Hà, cùng Giác Thừa. Sau khi qua biển lớn, hằng ngày hành cỗ rất ít. Giữa con đường Shop chúng tôi xong xuôi tại Hồ Châu. Sau lúc tới Tô Châu, Thường Châu, tư vị tăng lên thanh nhàn thối hận lui, còn tôi vẫn lễ bái, hành bố bước một lạy. lúc đến Nam Kinh, tôi lễ tháp tổ Pháp Dung Ngưu Đầu. Sau đó, thừa sông, ngủ trên ca dua Sư Tử ỏ Phổ Khẩu qua năm mới.

(Đại sự vào năm: Pháp chỉ chiếm tởm thành Huế, toàn nước.)

Quang Tự năm sản phẩm 9, 44 tuổi. (1883/84)

Tôi lại ban đầu khởi mùi hương đi ba bộ một lạy địa điểm núi Sư Tử. Từ Tô Bắc tôi vào thức giấc Hà Nam, đi qua Pmùi hương Dương, Hào Châu, Hạo Lăng, Tung Sơn, chùa Thiếu Lâm, mang lại ca tòng Bạch Mã tại Lạc Dương. Ngày đi tối nghỉ ngơi, gió mưa sáng sủa tối, cđọng như vậy nhưng mà đi, cứ đọng như vậy mà lại lạy; khổ vui đói khát, luôn ghi nhớ chánh niệm, tuyệt nhất trung khu xưng thánh hiệu Bồ Tát.

Tháng chạp, tôi lạy đến bến Thiết Tá vị trí sông Hoàng Hà, trải qua lăng Quang Võ. Ngày đầu, ngủ tại lữ xá. Ngày thiết bị nhì ngay thức thì thông qua sông. Lúc ấy trời vừa sập tối bắt buộc không đủ can đảm đi. Nơi ấy, tứ bề không fan, ko khói phòng bếp. Trên đường lộ, gồm một lều tranh mãnh bé dại, ko fan ngơi nghỉ. Tôi tạm dừng chân vị trí trên đây, kiết già tthánh thiện tọa. Tối mang đến, ttránh rét thấu xương, tuyết rơi dầy sệt. Hôm sau, msinh hoạt đôi mắt ra, thấy tư bề đều White xóa nhỏng nhân loại giữ ly, tuyết dầy cả thước, không còn thấy đuờng đi, không tín đồ hỗ tương, cần lần chần đi đâu, chỉ ngồi trơ ra cơ mà niệm Phật. Bụng đói domain authority lạnh lẽo, chòi tnhóc con ko vách đậy, thu mình ngồi trong góc nhỏ. Tuyết rơi thêm các, gió giá càng thâm, bụng càng thêm đói, chỉ với tương đối thlàm việc, tuy thế chánh niệm không mất. Một ngày, hai ngày, ba ngày, tuyết vẫn rơi như thế, lạnh lẽo cũng tương tự cầm, bụng đói vẫn nhỏng thế; rảnh rỗi nhập vào trạng thái hôn mê. Trưa ngày sản phẩm công nghệ sáu, tuyết hoàn thành rơi, thấy nhẵn phương diện ttránh mờ mờ, nhưng mà vì chưng sẽ lâm bệnh buộc phải không vực lên được. Sáng ngày vật dụng bảy, bao gồm một người hành khất mang đến, thấy nằm tại tuyết, thăm hỏi vài ba câu, dẫu vậy tôi quan trọng vấn đáp được. Biết nhutí hon bệnh nặng, đề nghị ông gạt tuyết ra, lấy rơm đội lửa, nấu bếp cháo bằng gạo rubi mang đến tôi nạp năng lượng. Ắn xong, mình toát những giọt mồ hôi, khí lực bình phục lại.

Ông hỏi: "Ngài trường đoản cú đâu cho đây?"

Đáp: "Thưa, tôi tự núi Phổ Đà, Nam Hải đến."

Hỏi: "Vậy Ngài đi đâu?"

Đáp: "Thưa, tôi triều bái cho núi Ngũ Đài."

Tôi hỏi lại danh tánh của ông. Ông đáp: "Tôi bọn họ Vnạp năng lượng, tên Cát."

Tôi lại hỏi: "Vậy Ngài đi đâu?"

Đáp: "Tôi từ bỏ núi Ngũ Đài, ni trở về Trường An."

Hỏi: "Từ núi Ngũ Đài đến, vậy ông bao gồm biết hết chỏng tăng nghỉ ngơi kia không?"

Đáp: "Trên đó, ai ai cũng biết tôi cả!"

Hỏi: "Từ trên đây đến núi Ngũ Đài, tôi đề nghị trải qua hầu như vùng nào?"

Đáp: "Ngài đề xuất đi qua Bồng Huyện, Hoài Khánh, Hoàng Sơn Lĩnh, Tân Châu, Thái Tục, tỉnh Thái Nguyên, Đại Châu, Nga Khẩu, tức cho núi Ngũ Đài. Khi tới Bí Ma Nmê mệt, địa điểm đó, sẽ gặp mặt một vị tăng trường đoản cú miền Nam lên, tên Thanh Nhất, là bậc tu hành siêu thâm cao."

Tôi hỏi tiếp: "Từ phía trên cho núi quãng thời gian bao xa?"

Đáp: "Hơn nhị ndại dột dặm."

Hôm sau, Lúc phương diện ttách vừa lên, ông nấu nướng cháo gạo quà với tuyết. Thấy tuyết vẫn rã thành nước vào nồi, ông chỉ tay vào cùng hỏi: "Ở Nam Hải có thứ này không?"

Đáp: "Thưa, không."

Hỏi: "Vậy Ngài uống bởi gì?"

Đáp: "Thưa, tôi uống bằng nước."

lúc tuyết vào nồi đang chảy, ông lại chỉ tay vào nước, hỏi: "Vậy chứ đây là gì?"

Tôi ko trả lời đuợc.

Ông hỏi tiếp: "Ngài đi lễ lạy danh tô nhằm ao ước cầu điều chi?"

Tôi đáp: "Khi vừa sinh ra thì không thể thấy bà mẹ. Thế nên, nay ước ao lễ lạy để báo bổ sinh thành của người mẹ hiền lành."

Hỏi: "Vai với tư trang, đuờng xa trời rét mướt, bao giờ Ngài new cho được núi Ngũ Đài? Khuim Ngài chớ bái lạy làm cho đưa ra."

Đáp: "Thệ nguyện đây đã định trước rồi, thì ko phải hỏi chi năm tháng nđính thêm xuất xắc nhiều năm."

Bảo: "Thệ nguyện nlỗi Ngài cạnh tranh mà lại lập được. Hiện nay tiết trời giỏi, dẫu vậy tuyết vẫn chưa chảy, tất yêu search mặt đường làm sao được. Thế bắt buộc, Ngài hãy theo lốt chân tôi nhưng đi. Khoảng hai mươi dặm đang gặp gỡ núi Tiểu Klặng. Thêm hai mươi dặm nữa sẽ tới Bồng Huyện; chỗ kia sẽ có ca dua nhưng sinh sống."

Sau kia Cửa Hàng chúng tôi chia tay, tạm biệt. Nhân vì tuyết dầy cấp thiết lạy, nên có thể xoay sườn lưng lại, lễ bước chân của bản thân mình. Đến núi Tiểu Kyên tôi ngủ qua đêm. Hôm sau, khởi hương trải qua Bồn Huyện. Từ Bồn Huyện đi đến Hoài Khánh. Trên mặt đường mang lại chùa Hồng Phước, tất cả một lão hòa thượng thương hiệu là Đức Lâm, thấy tôi lễ lạy trê tuyến phố, ngay tắp lự mang lại vắt prúc cây mùi hương với nói: "Thỉnh Thượng Tọa vào cvào hùa ở."

Sau đó, lại bảo đệ tử với tư trang của tớ vào ca dua, đon đả tiếp đãi. Ắn cơm uống tkiểm tra dứt, Hòa Thượng hỏi: "Thượng Tọa bắt đầu từ ở đâu khởi hương lễ bái?"

Tôi ngay thức thì kể sơ lại rằng vì mong báo bổ rạm ân của bố mẹ đề nghị tự núi Phổ Đà khởi hương lễ lạy cho chỗ trên đây, vẫn hơn hai năm trường.

Đang lúc đàm đạo, biết tôi xuất gia tại Cổ Sơn, lão Hòa Thượng bất giác rơi lệ nhưng nói: "Tôi tất cả nhì huynh đệ đồng tu trường đoản cú Hành Dương và Phước Châu cho. Cả ba công ty chúng tôi gần như hành hương lên núi Ngũ Đài, đồng nghỉ ngơi lại đây ba mươi năm trường. Sau kia, bọn họ chia tay với tôi để trngơi nghỉ về quê cửa hàng. Từ kia biến mất thông tin. Nay nghe giọng nói Hồ Nam của Thượng Tọa, lại cũng là Phật tử Cổ Sơn, bất chợt nhỏng gặp mặt được huynh đệ đồng tu thungơi nghỉ xưa, bất giác cồn niệm. Tôi hiện nay đã ngoại trừ tám mươi lăm. Ca dua đây vốn rất đầy đủ gạo lúa, nhưng mà năm rồi giảm tđọc chút ít. Tuyết rơi nhiều như vầy, vững chắc năm tới đang thu hoạch tương đối rộng. Thượng Tọa rất có thể nghỉ ngơi lại."

Vì lòng chí thành tha thiết của lão Hòa Thượng, buộc phải tôi miễn cưỡng tồn tại lại cvào hùa qua năm.

Quang Tự năm thứ10, 45 tuổi. (1884/85)

Mồng nhị tháng giêng, tự ca dua Hồng Phước tôi khởi hương lễ bái. Đến che Hoài Khánh rồi trở về ca tòng trú tạm. Mồng tía, tôi trân trọng từ giã lão hòa thượng Đức Lâm. Hôm đó, mang đến che, thành nội thương hiệu là Tiểu Nam Hải. Vì đắn đo ngủ tạm ở đâu, phải tôi ra bên ngoài thành ngủ bên mép đường. Tối đó, bụng nhức kịch liệt. Sáng ngày mồng tứ cũng núm lễ bái. Chiều cho, thân bị cảm ổm. Mồng năm, bước đầu bị kiết lỵ, cơ mà hầu như ngày kế cũng rán lễ lạy. Ngày mười bố mang đến Hoàng Sa Lĩnh. Trên đỉnh núi bao gồm một ngôi miếu hoang tàn, không mái nóc. Khi mang đến đó, tôi kiệt mức độ, không thể đi xin thức nạp năng lượng được. Ngày tối đi cầu cả chục lần, ko mức độ khởi rượu cồn. Vì am miếu ngơi nghỉ trên đhình họa núi, ko tín đồ tương hỗ, chỉ nhắm đôi mắt ngóng chết nhưng thôi, cơ mà thâm nám trọng điểm không còn hối hận hận. Khuya ngày mười lăm, tự dưng thấy dưới phía tây miếu tất cả bạn đang đốt lửa, nghi là trộm cắp, chú ý kỹ lại thì nhận biết tín đồ ấy đó là Văn Cát hôm trước, thâm trọng điểm mừng húm, ngay thức thì gọi: "Tiên sinch Văn uống Cát."

Ông tức thì nắm đuốc cho tới và hỏi: "Đại Sư Phụ! Sao Ngài vẫn còn đấy sinh hoạt đây?"

Tôi kể lại mang lại ông nghe phần nhiều câu hỏi vẫn xảy ra. Ông ngay lập tức ngồi xuống bên cạnh, an ủi và chuyển một thông thường nước mang lại tôi uống. Đêm kia, gặp được Văn Cát, thân trọng điểm khôn xiết tkhô cứng tịnh. Ngày mười sáu, Văn uống Cát rước trang phục nhơ dơ của tớ ra giặt giũ, lại cũng cho một chén dung dịch nhằm uống. Ngày mười bảy, bịnh thuyên sút tương đối nhiều. Sau khi ăn nhì chén cháo gạo rubi hoá ra các giọt mồ hôi nhuể nsợ hãi. Ngày mười tám thì ngoài bịnh. Tôi lạy tạ Vnạp năng lượng Cát, nói: "Hai lần nguy hại, hầu hết dựa vào Tiên sinch cứu tế, cảm ơn bất tận."

Vnạp năng lượng Cát đáp: "Chỉ là câu hỏi nhỏ tuổi thôi."

Tôi lại hỏi: "Bây giờ đồng hồ Tiên sinc đi đâu?"

Đáp: "Trsinh sống lại núi Ngũ Đài."

Tôi nói: "Tôi vẫn còn bịnh, lại yêu cầu lễ bái, cần thiết theo kịp Tiên sinch được."

Đáp: "Xem Ngài từ thời điểm tháng chạp mang đến giờ đồng hồ, lễ lạy trên phố không được rất nhiều đến lắm. Vậy mang đến năm làm sao mới tới! Sức của Ngài cũng ốm, vững chắc cực nhọc nhưng mà lễ lạy. Do đó, ko cố định buộc phải lễ lạy, triều bái lên Ngũ Đài."

Đáp: "Tiên sinc tất cả ý xuất sắc, tôi vô cùng cảm ơn, dẫu vậy vày cơ hội sinh ra không quan sát được mẹ mình. Mẹ do sinh ra tôi đề xuất mới tạ thế. Còn phụ vương chỉ được một mụn bé, mà tôi lại quăng quật trốn đi tu. Do đó, phụ thân từ bỏ quan lại, ảm đạm rầu cần bớt tuổi tbọn họ nhưng mất. Ttránh cao lồng lộng, ân thân phụ nghĩa bà bầu mênh mông. Bao năm trần trọc không an, buộc phải ni mới phát nguyện triều bái, cầu Bồ Tát gia hộ, nguyện cho cha mẹ được thoát khổ, sớm sinh về cõi tĩnh thổ, thì chẳng quản ngại đưa ra trăm ndở hơi gian khó trước đôi mắt. Nếu chưa đến được thánh chình họa, thì bị tiêu diệt cũng không đủ can đảm thối nguyện."

Vnạp năng lượng Cát nói: "Tâm thành hiếu hạnh vững chắc của Ngài thiệt hết sức nặng nề lập. Nay tôi trngơi nghỉ về núi, cũng không vội vàng bỏ ra. Tôi mong phụ với tư trang hành lý trên phố nhằm Ngài tiện lợi lễ lạy, ít hơn sầu khổ, vai trung phong ko sinh nhị niệm."

Tôi đáp: "Nếu cố gắng, công đức của Tiên sinch thật to vô cùng. Lễ bái mang đến Ngũ Đài, nguyện lấy công đức này, phân nửa hồi nhắm đến mang lại phụ huynh mau chóng chứng đạo Bồ Đề, phân nửa xin hồi đào bới Tiên sinh nhằm báo đền rồng ơn cứu vớt mạng. Vậy thưa đã có được không?"

Đáp: "Ngài thật là tín đồ bé hiếu thảo, còn tôi chỉ tiện lợi nhưng mà giúp. Không dám nhấn lời cảm tạ."

Sau kia Vnạp năng lượng Cát lo mang đến tôi cả tư ngày ngay tức thì. Bịnh tình thuyên bớt không hề ít.

Ngày mười chín, Tuy còn yếu đuối tuy vậy tôi vẫn khởi hương thơm lễ bái. Việc sở hữu tư trang cùng nhà hàng có Văn uống Cát lo giùm. Bao vọng tưởng trong đầu phần nhiều bỗng ngừng. Ngoài ko Việc pnhân hậu lụy. Trong ko vọng niệm; bịnh ngày dần thulặng sút, sức mạnh gia tăng. Từ sáng sủa mang đến buổi tối, đi lễ lạy được khoảng tư mươi dặm, mà lại ko cảm xúc mệt mỏi nhọc. Tháng hai, mang đến ca tòng Ly Tướng huyện Thái Tục, vị tăng tri khách hàng thấy, tức thì chào. Sau kia quay đầu lại quan sát Văn Cát cùng hỏi tôi: "Vị này là ai?"

Tôi thuật lại nguồn cơn vấn đề xẩy ra trên phố. Nghe kết thúc, tăng tri khách hàng ngay tức thì nổi giận, bảo: "Ra xung quanh hành cước, không biết thời cuộc. Năm nay khu đất bắc nghèo khổ, vậy triều bái núi gì? Thầy chắc là 1 trong đại lão quan lại, new bao gồm người theo hầu cận. Nếu muốn tận hưởng phước, cần gì buộc phải ra bên ngoài đi nhỏng vầy. Thầy xem bao gồm cvào hùa như thế nào mà bao gồm tín đồ vắt tục xách bị theo hầu không?"

Nghe lời khiển trách nát như thế, tôi không đủ can đảm đáp lời lại. Tôi dấn lỗi mình cùng cáo từ. Tăng tri khách hàng bảo: "Vô lý! Tự tiện thể đến, vậy ai bảo Thầy đi?"

Nghe lời trước ngược lời sau, tôi đáp: "Thỉnh tiên sinh Văn uống Cát cho trọ trên lữ quán, còn tôi xin làm phiền hậu Ngài nghỉ ngơi lại trên đây một đêm. Vậy, thưa giành được không?"

Tăng tri khách hàng đáp: "Vậy cũng rất được."

Vnạp năng lượng Cát bảo: "Từ phía trên mang lại Ngũ Đài cũng không thể xa lắm. Tôi vẫn trsinh sống về trước, còn Ngài cứ đọng thong thả nhưng đi. Hành lý của Ngài, không lâu sẽ sở hữu người với lên núi dùm."

Tôi nuốm giữ lại Văn uống Cát lại dẫu vậy không được. Lại gửi chi phí đến, Văn Cát cũng không nhận. Vội giã biệt nhưng đi. Sau đó, tăng tri khách thay đổi nhan sắc mặt phấn kích, với đồ gia dụng của mình vào chùa, đi ra nhà bếp nhúm lửa nấu nướng tkiểm tra luộc bún. Ngạc nhiên trước thể hiện thái độ ấy, tôi quan sát bên đề xuất trái, chẳng thấy một ai, ngay tức thì hỏi: "Thưa Thầy, trong cvào hùa đây tăng bọn chúng nhiều ít?"

Đáp: "Mấy thời gian trước, tôi ngơi nghỉ bên phía ngoài sông Giang, rồi quay trở về trên đây dìm chức trụ trì. Nơi nầy liên tục bị thất mùa, nên đầy đủ bạn đi không còn, chỉ từ lại mình tôi. Lương thực chỉ tất cả bún miến như vầy thôi. Vừa rồi, ngoài cửa, tôi chỉ nói chơi thôi. Xin Thầy đừng nhằm trong tim."

Tôi nghe lời này, buồn chán cả chục phần, chẳng nói gì được, miễn cưỡng nuốt nửa đánh bún, rồi ngay lập tức cáo từ. Thầy tri khách phía trên cố kỉnh lưu lại, tuy thế tôi không có lòng gì nhằm đáp ứng. Tôi liền đi đến lữ quán tìm kiếm tìm Văn uống Cát, dẫu vậy ko gặp. Lúc ấy, là mười tám mon bốn, Mặc dù ttránh tối dẫu vậy trăng tỏ. Vì hy vọng theo kịp Văn Cát, phải tôi lễ lạy vào đêm tối luôn, hướng về bao phủ Thái Nguyên cơ mà khởi hương. Vì nóng lòng gấp gáp, đề nghị ngày hôm sau ngày tiết tự mũi tung ra không giới hạn. Hai mươi ngày kế, mang đến ca dua Bạch Vân trên Hoàng Độ Câu. Vị tăng tri khách thấy mũi miệng tôi ra tiết nên không cho trợ thời trú, chỉ miễn cưỡng mang đến nghỉ qua đêm. Sáng ngày nhị mươi kiểu mốt, đi vào thành Thái Nguim, cho cvào hùa Cực Lạc, nuốt nên mọi lời chửi mắng, ko được mang đến nghỉ qua đêm. Sáng ngày nhì mươi nhị, ra bên ngoài thành lễ bái. Nơi cửa bắc, gặp gỡ một thầy ttốt tên là Văn uống Hiền. Thấy tôi, ngay lập tức mang lại ngay gần, vắt góp hương thơm với có prúc tư trang, rồi mời vào ca tòng ngơi nghỉ. Quí quí kính trọng như người thân trong gia đình. Dẫn tôi vào phòng phương thơm trượng, tiếp đãi cơm trắng nước; đàm luận một hồi rồi tôi liền hỏi: "Tuổi thầy chắc chắn chỉ ngoài nhị mươi, lại hình như thể người ngoại trừ tỉnh, có tác dụng núm nào nhưng mà được trụ trì địa điểm đây?"

Đáp: "Bạch Thượng Tọa! Cha của bé có tác dụng quan khu vực phía trên đã các năm, nhậm chức tại phủ Bình Dương, bị gian thần hãm sợ hãi. Mẹ vì chưng vậy uất khí nhưng mất. Con nuốt lệ xuống tóc. Quan thân sĩ sản phẩm công nghệ vị trí phía trên, biết gia chình họa, bắt buộc thỉnh con về trụ trì ca dua này. Con chỉ ráng gượng gạo ngơi nghỉ lại, vị dịp làm sao có muốn rời nơi này. Nay được chiêm ngưỡng và ngắm nhìn đạo phong oai vệ đức của Thượng Tọa, trọng tâm siêu kính phục. Thỉnh Ngài sống lại địa điểm đây vĩnh viễn để bé được lúc hầu cận."

Tôi thuật lại nguyên nhân phân phát nguyện lễ bái. Thầy trụ trì này tâm càng thêm kính cẩn tin phục, thế gìn giữ tôi lại cả mười ngày. Sau đó tôi tiếp tục xuất phát lễ bái. Thầy cúng nhường y phục cùng thông thường chi phí, tuy thế tôi phần lớn không sở hữu và nhận. Thầy thế phụ hương, tiển tôi đi cả rộng mười dặm, rơi lệ từ biệt. Lúc ấy là mồng một tháng năm. Tôi hướng trực tiếp cho Hân Châu.

Sáng nọ, vẫn thời điểm lễ lạy trên tuyến đường, đằng sau tiến cho một cỗ xe pháo ngựa, đi hoãn lại cơ mà không thừa qua khía cạnh. Tôi biết nên lánh sang 1 mặt. Từ trên xe pháo ngựa bước xuống một vị quan, cho sát ngay thức thì hỏi: "Tại sao Đại Sư lạy trên tuyến đường như vầy?"

Tôi thuật sơ qua lời phân phát nguyện của chính bản thân mình. Vị quan tiền đó cũng là tín đồ Hồ Nam. Tôi thuộc Ngài bàn thảo khôn cùng toại ý.

Vị Quan nói: "Như vầy, tôi hiện giờ đang trú trên cvào hùa Bạch Vân, địa điểm Nga Khẩu. Ngài triều bái mang lại Ngũ Đài thì nên đi ngang qua đó. Hành lý của Ngài đây, tôi đã sở hữu lên đó trước."

Tôi bái tạ ngừng, vị quan liêu trsống lên xe cộ rồi đi khuất.

Từng Ngày vẫn lễ bái như thường xuyên, không hề bị trsinh sống trinh nữ bỏ ra nữa. Giữa mon năm, tôi lạy mang lại ca dua Bạch Vân, chạm chán viên quan lại thống trị doanh trại, tín đồ với tư trang dùm tôi ngày hôm trước. Ngài thấy tôi đến liền ra nghinc tiếp, mời vào doanh trại sinh sống, niềm nở ưu đãi. Tôi nghỉ ngơi làm việc địa điểm đây tía ngày, kế tiếp cáo thoái. Vị quan tiền ấy cúng nhịn nhường chi phí lộ tầm giá cùng lễ thứ dẫu vậy tôi không nhận. Thế buộc phải, vị quan tiền ấy phái quân bộ đội với hành lý của mình cùng tài trang bị cúng dường mang lại cvào hùa Hiển Thông.

Tôi khởi hương thơm lễ bái mang đến núi Khuê Phong, Bí Ma Nđam mê, Sư Tử Oa, Long Động, cùng các địa điểm khác. Kỳ tích nhà nước, tả thiết yếu hết. Vì bận lễ bái, yêu cầu cần yếu quan sát coi rõ ràng. Cuối mon năm mang đến chùa Hiển Thông, lấy hành lý bởi vì quân lính sở hữu lên mấy những năm trước. Lúc tới chùa Hiển Thông, câu hỏi đầu tiên là đến những ca tòng am trường đoản cú viện kề cận dâng hương lễ bái. Đi mọi địa điểm hỏi thăm tăm hơi Văn Cát, không người nào biết cả. Sau kia, thuật lại sự tình nguyên nhân cho 1 lão tăng nghe. Lão tăng ấy ngay lập tức chắp tay nói: "Đó là hóa thân của Bồ Tát Văn Thù vậy."

Tôi liền đảnh lễ bái tạ Bồ Tát.

Ngày nhì mươi nhì, khởi hương thơm. Hai ngày sau, lạy qua Đông Đài. Đêm tối, trăng thanh khô sao sáng sủa, tôi lạy cho một ngôi thất bằng đá rồi thắp nhang thuộc lễ bái, tụng khiếp, ngồi thiền khô 1 tuần vào thất. Sau đó xuống núi, lạy qua hang Na La Diên. Lương thực không còn. Mồng một tháng sáu, trở về cvào hùa Hiển Thông. Ngày hôm sau, khởi hương thơm, Tột Đỉnh Hoa Nghiêm sinh hoạt qua đêm. Ngày đồ vật ba, lạy qua Bắc Đài, rồi ngủ qua đêm tại Trung Đài. Ngày sản phẩm công nghệ tứ, lạy qua Tây Đài nghỉ tạm. Ngày máy năm, trsinh hoạt về cvào hùa Hiển Thông. Ngày đồ vật bảy, lạy qua Nam Đài cùng đả thiền hậu thất địa điểm trên đây. Ngày mười lăm, trnghỉ ngơi về cvào hùa Hiển Thông, tsay đắm gia đại hội Phật giáo hồi tháng sáu. Đến phía trên lời nguyện bái hương thơm cha bước một lạy vào bố năm để cầu cho phụ huynh được siêu thoát đã trả mãn.

Trong bố năm, trừ hầu hết dịp bị bịnh thiến, gió mưa sương tuyết ngăn trở, cần thiết lễ lạy bên ngoài, còn trong rất nhiều thời, tôi luôn luôn tuyệt nhất vai trung phong chánh niệm. Lễ lạy trên tuyến đường, gặp bao gian khổ, tuy vậy trọng điểm luôn luôn hoan hỉ. Mỗi lần xét lại trung ương mình, hể càng gặp khổ từng nào thì trung tâm càng an nhàn bấy nhiêu. Vì thay bắt đầu phát âm được lời của cổ nhân nói rằng nếu tiêu giảm một phần tập khí thì được một trong những phần tốt nhất. Nhẫn được mười phần phiền khô óc thì bệnh được không nhiều phần bồ đề.

Lại nữa, trê tuyến phố có khá nhiều danh lam chiến hạ chình ảnh. Từ núi Phổ Đà cho Giang Triết, Trung Châu, Hoàng Hà, Thái Hành, chiến hạ địa điểm tô nhiều nhắc không thể không còn. Hồi ký du ngoạn xưa nay, biểu đạt cực kỳ tường tận, nhưng lại trường hợp thân không đến các vị trí đó thì chẳng thể cảm thấy ví dụ. Như thánh chình họa Tkhô giòn Lương tại Ngũ Đài, vị trí Bồ Tát Văn Thù thường pngóng quang quẻ. Lại gồm có hàng núi trực tiếp sừng sửng cao nngây ngô thước, tuyết đậy nđần năm; phần đông cây cầu đá, lầu các treo lơ lững trên ko, khó khăn search thấy được gần như chỗ khác.

Trong dịp tôi đang bái hương, cha bước một lạy, không thể quan sát xem thưởng thức được hầu hết thắng chình ảnh nầy. lúc nguyện lễ lạy sẽ xong thì cũng là khi đến tại đa số nơi kia. Tôi không thích làm cho thần núi mỉm cười tánh tò mò và hiếu kỳ của bản thân.

Đại hội Phật giáo xong, tôi lên đảnh Đại Loa, lễ lạy hầu hết ánh đèn sáng Trí Huệ. Đêm trước tiên, không thấy chi cả. Đêm vật dụng hai, thấy bên đỉnh Bắc Đài tất cả một chùm lửa, bay qua Trung Đài rồi rơi xuống, xuất phát điểm từ một chùm lửa khổng lồ mà lại phân ra cả chục chùm lửa bé bỏng, lớn nhỏ tuổi không đồng. Đêm thiết bị bố, lại thấy mặt Trung Đài, trên ko trung xuất hiện thêm cha chùm lửa sáng sủa rực, cất cánh lên bay xuống. Nơi Bắc Đài cũng hiển thị bốn chùm lửa, phệ bé dại ko đồng. Mồng mười tháng bảy, tôi bái tạ Bồ Tát Văn uống Thù ngừng, tức tốc trở xuống núi. Từ đình Hoa Nghiêm đi về hướng bắc, mang lại Đại Doanh, phía nam giới của Hồn Ngulặng, qua Bắc Ngạc ở Hằng Sơn; lên thẳng khẩu Hổ Phong có một tảng đá ghi tự khắc rằng đấy là ngọn gàng núi đầu tiên nghỉ ngơi phương thơm bắc. Đi vào miếu trên đó thì thấy những tầng cấp cao vời vợi nlỗi lên tận ttránh xanh, thuộc cả rừng đá thạch. Lễ kết thúc, tôi tức khắc xuống núi, mang đến bao phủ Bình Dương, thăm hang đụng tiên sư cha Nam Bắc; hướng về phía nam giới của thành gồm miếu vua Nghiêu khôn cùng hùng tcụ cùng mỹ lệ. Trở về hướng phái nam, mang lại Bồ Châu, Lô Thôn, lễ miếu Hán Thọ Hưởng Hầu; qua sông Hoàng Hà, quá Đổng Quan, vào khu đất Xiểm Tây, mang lại Hoa Ầm; lên núi Thái Hoa, lễ miếu Hoa Sơn Tây Ngạc. Vòng qua Thiên Xích Tràng, eo đất Bá Xích, cho tới Lão Quân Lê Câu, mang đến thăm quan những danh lam chiến hạ chình ảnh không giống. Tôi nghỉ tại phần nhiều chỗ đó tám ngày. Tôi hết sức yêu thích nhị vị Thánh Tề Gi.

Lại qua núi Thủ Dương, tới cvào hùa Quán Ấm ngơi nghỉ Hương Sơn trực thuộc phía tây-nam tỉnh giấc Xiểm Tây, xem phần chiêu mộ của Trang Vương; vào tỉnh giấc Cam Túc, mang lại cvào hùa Bình Lương, núi Không Động. Gần thời điểm cuối năm, tôi trlàm việc về Hương Sơn làm việc qua năm mới.

Quang Tự năm lắp thêm 11, 46 tuổi. (1885/86)

Mùa xuân, tôi tránh cvào hùa Hương Sơn, đi về phía tây, đến ải quan lại Đại Khánh, vào khu đất Xiểm Tây, qua Diệu Châu, Tam Nguyên ổn, cho tới Hàm Dương coi cây cổ thụ Cam Đường của Triệu Bá; thăm đất Trường An địa điểm tường thành kinh điển, vẫn còn nhiều di tích lịch sử lịch sử dân tộc. Phía phía đông bắc xung quanh thành tất cả cvào hùa Từ Ấn, vào chùa tất cả tháp Đại Nhạn được cất cao bảy từng, cùng bia đá đời công ty Đường với bia Chình họa Giáo Đại Tần. Trước cung Phủ Học là 1 trong những rừng bia đá, tất cả rộng bảy trăm một số loại khác hoàn toàn. Phía đông của thành có cầu Ba Kiều, rộng khoảng bảy mươi hai thước, cũng có thể có lâu trạm, vị trí khách qua mặt đường thường xuyên chạm chán khía cạnh, hẹn hò. Sau Khi tạm dừng cửa ải Dương Quan, tôi đến cvào hùa Hoa Ngiêm, lễ tháp hòa thượng Đỗ Thuận, tháp quốc sư Tkhô giòn Lương. Qua cvào hùa Ngưu Đầu, Hưng Quốc lễ tháp pháp sư Huyền Trang. Tiếp tục, cho núi Chung Nam phía đông Ngũ Đài, gồm ca dua Bảo Tạng; Bạch Thủy Lương nơi sườn núi Hương Cổ, tại đây có hai vị thánh tăng ẩn tu. Tới cồn Ngân Đồng sinh sống Gia Ngũ Đài, là nơi ẩn tu của tổ sản phẩm năm của tông Hoa Nghiêm. Sau kia, cho phía nam giới Ngũ Đài, gặp mặt clỗi đại hòa thượng Giác Lãng, Trị Knhị, Pháp Nhẫn, Thể An, Pháp Tánh, sẽ kết am tma lanh tọa thiền khô khu vực phía trên. Chư vị giữ tôi sống lại. Pháp Nhẫn trụ trên Lão Hổ Oa, Trị Knhị làm việc Xả Long Xuân. Pháp Tánh trú trên hễ Tương Tử. Tôi cùng Giác Lãng đồng sống tại am trỡ to. Sáng sớm mồng một mon tía, nơi sau chánh điện, tôi chợt thấy cthùng sao Thiên Chửu bay lăng loàn trên ko trung, hồi lâu new mất. Không biết đó là điềm gì.

(Đại sự trong năm: Chiến tranh mãnh Trung-Pháp bùng nổ. đất nước hình chữ S ký hòa ước cắt nước đến Pháp.)

Quang Tự năm vật dụng 13, 48 tuổi. (1887/89)

Trên hai năm, kết am tranh mãnh trên phía nam giới Ngũ Đài, thuộc clỗi tăng tsi cứu vãn tu hành, được ích lợi rất nhiều. Tháng nhị, xuống núi, mang lại lễ ca dua Hoàng Dụ tại núi Thúy Vi; lại qua cvào hùa Tịnh Nghiệp tại núi Hậu An lễ tháp Tulặng Tổ thuộc phái Luật Tông, với mang lại chùa Thảo Đường lễ đạo tràng của pháp môn sư Cưu Ma La Thập. Kế, cho núi Thái Bá, cao cả một trăm lẻ tám dặm, tuyết vẫn chưa rã vào mùa hè. Lại qua ca tòng Nhị Bản, Đại Bản; Tột Đỉnh Hoa Trì nơi tất cả mạch nước tạo thành bốn dòng; đến trấn Tử Ngưu, qua tủ Hán Trung khu vực Hán Cao Tổ lạy tướng tá mình. Tới miếu Chư Cát trên Bao Thành, thăm đèn vạn năm của Trương Phi, cùng những danh lam chiến thắng chình họa không giống. Đi xa, quá Long Động Bối, ải quan lại Thiên Hùng, tè Nga Mi, ải quan tiền Kiếm Môn, cvào hùa Bát Bồng, ải quan liêu Bạch Mã, thăm chiêu tập phần vua Bàng Thống, miếu Vnạp năng lượng Xương trên thị trấn Tử Đồng thức giấc Tây Xuim. Trên đường, trải qua núi Thất Khúc, suối Cửu Khúc, ải Kiếm Môn khu vực mà chót núi bị giảm làm đôi, nhì vách đá thẳng nhỏng lưỡi tìm. Sử ghi rằng gồm một vị tướng tá quân giữ lại ải, quấy tan đạo quân cả mười ngàn người. Ở trên có thành Khương Duy, tức chỗ đóng góp binc của Bá Ước thulàm việc xưa. Cầu treo khó khăn đi, nhỏng lên chầu trời xanh. Thật lời của fan xưa ko hỏng dối. Đến Quảng Hán phía phái nam thị trấn Tân Sở, trên ca dua Bảo Quang nghỉ ngơi qua năm mới tết đến. Năm ấy, khi vào đất Tây Xuim, đơn chiếc hành cỗ, tía y một chén bát, chẳng bỏ ra phiền lụy, tkhô hanh thản nhàn hạ với cảnh sông núi, khiến cho thân trọng điểm lắng đọng.

Quang Tự năm lắp thêm 14, 49 tuổi. (1888/89)

Tháng giêng, trường đoản cú chùa Bảo Quang, xuất xứ vào tỉnh giấc Thủ Đô, lễ chùa Chiêu Giác, viện Văn uống Thù, ca tòng Thảo Đường, cung Thanh hao Dương; qua Hoa Dương, Song Lưu, hướng đến phía nam giới mang lại thị trấn Mi Sơn, huyện Hồng Nhã. Tới chân núi Nga Mi, tự chùa Phục Hổ, hễ Cửu Lão qua Sơn đhình họa của núi Nga Mi lễ mùi hương. Đêm mang lại, thấy Phật quang; muôn ndại đóm lửa sáng sủa rực như một quyết toán giải ngân hà trên trời. Thắng chình ảnh như vậy, tả cần yếu không còn. Nơi chùa Bảo Quang, tđắm đuối loài kiến lão hòa thượng Ứng Chân, rồi trú trên chùa mười ngày. Sau kia, qua ca dua Vạn Niên, lễ điện Phật Tỳ Lô Xá Na. Xuống núi, mang đến Nhã Châu, qua huyện Huỳnh Kinc, vào Lô Định. Tới đó là biên cương của tỉnh Tây Xuyên ổn. Tháng năm, băng qua sông Lô. Trong thị xã Nhã An tất cả sông Đại Độ rộng lớn cả tía dặm; bắc ngang sông là cầu dây Lô Định. Người đi bên trên cầu này cần siêu cẩn thận vày cầu thường xuyên đong gửi lắc lư. Đi về phía tây, qua Đả Tiến Lô, Lý Đường, Ba Đường. Lên phía bắc, cho Sát Mộc Đa tức Xương Đô. Qua hướng phía tây tới Thạc Đốc; đi ngang A Lan Đa và Lạp Lý. Nơi đây khu đất rộng bạn thưa, đầy đủ chủng tộc như fan Hoa, Tây Tạng, Mông Cổ, v.v... Ngôn ngữ khác hoàn toàn, Người biết giờ đồng hồ Hoa chỉ vài bố trăm. Tại Lý Đường tất cả ngọn gàng núi thần Công Cát là vùng khu đất thánh của Phật tử fan Tây Tạng. Ba Đường là vùng núi cao hiểm trsinh hoạt. Sát Mộc Đa có không ít sông ngòi. Các chủng tộc phần lớn theo Lạt Ma Giáo. Từ Lạp Lý đi về phía phái mạnh cho Giang Đạt; vượt qua vùng này tức mang lại biên thuỳ Tây Tạng.

Tôi vào khu đất Tây Tạng, mang đến Điểu Tô Giang, băng ngang sông Lạp Tát, tức mang lại TP.. hà Nội Lạp Tát; đó là trung trung ương hành chính với tôn giáo của toàn quốc Tây Tạng. Phía tây-bắc là núi Đạt Bố Lạp, có cung Đạt Bố Lạp, cao cha mươi tầng; chánh năng lượng điện cùng mái ngói siêu nghiêm túc. Đá thạch chạm vàng trông chóa đôi mắt, là vị trí nhưng mà đức Phật sinh sống Đạt Lai Lạt Ma thường xuyên ngồi tngày tiết pháp. Vây quanh là hai mươi ndại vị Lạt Ma. Vùng phú cận tất cả tía ngôi chùa Khủng như Cát Nhĩ Bàn, Biệt Bạng, Sắc Lạp, cũng có thể có hơn nđần độn vị Lạt Ma. Vì ngôn ngũ ko thông, lúc đến những ca tòng, tôi chỉ dâng hương thuộc lễ đức Phật sinh sống thôi. Lại đi về phía tây, qua Cung Cát, Giang Tử, mang đến Nhật Khách Đáo; phía tây có chùa Gia Thập Luân Bố, phong cách thiết kế bậm bạp ngoạn mục mỹ lệ, rộng lớn cả mấy dặm, là trung trọng tâm hành chính và tôn giáo máy nhị của Tây Tạng, do vị Ban Tthánh thiện Hoạt Phật chỉ đạo, cũng có tư năm nđần vị Lạt Ma thường xuyên vây xung quanh. Từ Tây Xuim vào khu đất Tây Tạng, đi cả một năm; mặt trời lên thì đi, phương diện ttách lặn thì dừng; leo núi băng sông, lắm lúc cả mấy ngày nhưng mà chẳng chạm chán một nhẵn người; chlặng thú khác lạ, phong tục danh xưng hết sức dị kỳ; tăng sĩ ko duy trì giới dụng cụ, ăn uống giết thịt trườn giết mổ dê, y áo đạo phục tông mũ đỏ mũ tiến thưởng khác biệt; đột nhớ lại pháp hội tại Kỳ Viên Tịnh Xá dịp Phật còn trên nỗ lực nhưng rưng rưng nước đôi mắt.

Cuối năm ấy ở lại Tây Tạng qua năm mới tết đến.

Xem thêm: Xem Gái Đẹp Việt Nam - Gái Đẹp Việt Nam Đứng Sau Tấm Rèm Mờ Ảo

Quang Tự năm sản phẩm 15, 50 tuổi. (1889/90)

Tôi không muốn sinh sống lại Tây Tạng. Xuân mang lại, đi về phía nam giới, qua Lạp Cát, Á Đông, là quan ải lớn nhất giữa Tây Tạng cùng Ần Độ. Tới nước Bất Ban, quá bao núi cao vách đứng, lần chần tên đưa ra, hoặc hotline là Thông Lĩnh hay Tuyết Sơn. Đến thành Dương Sở, lễ bái thánh tích Phật đà, rồi cho tới hải cảng Mãnh Gia Lạp. Vượt đại dương đi Tích Lan, lễ bái những thánh tích chấm dứt ngay tắp lự sử dụng thuyền cho Miến Điện, triều bái tháp Đại Kim; qua Ma La Điện Cát Xá Lợi; khu vực trên đây gồm một tảng đá to kỳ quái, Call là chỗ ngồi của tôn trả Đại Mục Kiền Liên, có khá nhiều người mang đến lễ bái.

Tháng bảy, khởi hành trngơi nghỉ về nước. Từ Lạp Thức qua bài Hán Long, tức vào Vân Nam. Vượt qua Miễn Ninc, Long Lăng, Chình họa Đông, Mộng Hóa, Triều Châu, Hạ Quan, mang lại Đại Lý, coi hồ bạc Nhĩ Hải, tiếng sóng vang xa cả vài ba dặm, thiệt là địa điểm khôn xiết kỳ lạ kỳ. Nguyện trước tiên lúc về nước là đi tđắm đuối bái núi Kê Túc, vị trí tôn mang Ma Ha Ca Diếp sẽ nhập định chờ Phật Di Lặc Ra đời. Băng qua hồ Nhĩ Hải, hướng phía đông bắc nhưng mà đi, mang lại Hân oán Sắc, Bá Đam, Bình Sa, Sơn Giác, miếu của An Bang Đại Vương; cho tới Linch Sơn độc nhất vô nhị hội phường tức núi Kê Túc. Giữa núi là khu đất Ô Ca. Tương truyền thời gian tôn mang Ca Diếp vào núi, bao gồm bảy vị vua đi theo hộ vệ, ko đành lòng trsinh hoạt về, ngơi nghỉ tại đây tu hành, thành thần hộ pháp, tức miếu Đại Vương. Tôi đi thẳng liền mạch lên chánh điện của núi; vào ngôi chánh năng lượng điện gồm thờ tôn tượng tôn trả Ca Diếp. Tương truyền, lúc tôn giả A Nan đến lễ bái thì cửa đá thoải mái và tự nhiên mlàm việc. Thánh chình họa chỉnh tề thần tình. Thạch đá từ bỏ trở thành cửa ngõ đá call là cửa Hoa Thủ. Ngài Ma Ha Ca Diếp vẫn nhập định phía bên trong. Cửa đá phệ tương tự như cửa thành, cao tay vài trăm thước, rộng rộng trăm thước. Hai ô cửa đều đóng nhưng lại mặt đường lằn giữa nhị cửa hiện cụ thể. Hôm ấy, khác nước ngoài thuộc tín đồ địa phương thơm đi đường mang lại không ít. Lúc tôi dâng hương lễ bái, tự nhiên nghe âm thanh hao của bố tiếng đại hồng chung; tín đồ địa phương thơm hầu hết vui mừng lễ bái theo cùng nói: "Hể mỗi lần bao gồm bậc dị nhân anh hùng mang đến thì hầu như nghe tiếng chuông trống, mõ khánh vang lên. Chúng tôi đã từng nghe tiếng khánh mõ, mà lại chưa từng nghe tiếng đại hồng tầm thường. Nay Sư Phụ mang lại trên đây lễ bái lại nghe giờ đồng hồ đại hồng chung, vững chắc đạo hạnh của Ngài cao lắm."

Tôi lạy tạ không dám dấn lời tán tụng ấy. Khi ấy là ngày bố mươi mon bảy. Lại lên đỉnh núi Thiên Trụ. Đây là khu vực tối đa của toàn núi. Từ đỉnh xuống chân núi, dài khoảng tầm cha mươi dặm. Trên đỉnh có ngôi năng lượng điện bằng đồng đúc và một nhà cửa Lăng Nghiêm. Theo tộc phả của núi thì toàn núi có cha trăm sáu mươi am, bảy mươi nhị ngôi chùa béo. Nay, toàn núi chỉ còn lại bên dưới mười ngôi. Kẻ tu hành cùng tín đồ cố gắng tục sinh sống lẫn lộn ko tách biệt. Con cháu tiếp liền thừa hưởng sản nghiệp. Đâu đâu cũng thế, không cho khách tăng sinh sống lại bên trên núi, dầu chỉ trong một thời gian nlắp. Nhớ xưa cơ những pháp hội phần lớn hưng thịnh; ni thì cố gắng nhân suy đồi, thật cực kỳ đau lòng; vai trung phong muốn trùng hưng lại đạo tràng này, mà lại phân vân có đầy đủ cơ duyên chăng!

Từ núi Lương Vương, Cửu Phong, đến thị trấn Vân Nam, qua núi Thủy Mục, Linh Thứu núi Tử Khê, tới tủ Ssống Hùng, trú trên cvào hùa Cao Đỉnh. Lúc vừa bắt đầu mang lại chùa, nghe mùi thơm hoa lan bay khắp cả; vị tăng tri sự chúc mừng: "Thượng Tọa đến, vị thần hoa lan pđợi ra mùi thơm, thiệt là kỳ lạ. Trong tộc phả của phủ viết rằng có vị thần hoa lan, vô hình dạng, nếu như gồm cao tăng chân nhân cho thì phóng lan hương thơm. Nay mùi thơm hoa lan cất cánh đầy khắp núi, kiên cố là do âm đức của Thượng Tọa cảm nên vậy."

Sau kia, tôi được tăng tri sự ân cần tiếp đãi, nạm duy trì làm việc lại lâu. Vì tôi ước ao trnghỉ ngơi về Hồ Nam gấp yêu cầu từ chối lời mời, chỉ sống lại qua 1 tối rồi đi ngay lập tức. Đến đậy Côn Minc, đậy Khúc Tỉnh, che Quí Châu, Bình Tệ. Thuận lối đi về phía đông, qua Quí Dương, Trấn Viễn, vào Ma Dương, Chỉ Giang phía tây của Hồ Nam, mang đến lấp Bảo Khánh, băng Hành Dương, thăm hòa thượng Hằng Chí tại núi Kì Sơn. Tại lại phía trên mười ngày rồi thường xuyên trở về phương thơm bắc. Đến Võ Xương, Hồ Bắc, lễ hòa thượng Chí Ma tại ca dua Bảo Thông; học tập đại bi sám pháp trên ca tòng kết thúc, ngay tắp lự đi Cửu Giang, vào Lô Sơn, lễ hòa thượng Chí Thiện tại ca tòng Hải Hội; tđam mê gia pháp hội niệm Phật. Sau kia, ghé thức giấc An Huy, thăm núi Hoàng Sơn, cho tới núi Cửu Hoa lễ tháp Địa Tạng Bồ Tát. Đến cung Bá Niên, lễ Bảo Ngộ hòa
Chuyên mục: Blogs